Toàn bộ khu mỏ được bao trùm bởi hai sắc đen và đỏ.
Trên vùng đất xám xịt nhấp nhô vô số ngọn núi quặng mang đủ màu sắc kỳ dị. Xen giữa những ngọn núi ấy là từng dòng sông nham thạch đỏ sẫm uốn lượn như huyết mãng, bên dưới dòng chảy cuồn cuộn là những bộ xương trắng hếu trôi nổi bập bềnh.
Những luồng thời không loạn lưu tựa như ngọn lửa cuồng nộ chốc chốc lại quét qua. Mỗi luồng loạn lưu đều sắc bén như lưỡi đao, xé rách không gian nơi đây thành từng vết nứt chằng chịt.
Dù những vết nứt ấy sẽ tự động khép lại chỉ sau một hai giây ngắn ngủi, nhưng cương phong vũ trụ rít gào từ bên trong vẫn thường xuyên thổi bay đám phu mỏ nô lệ ngã xiêu ngã vẹo, đồng thời cứa lên da thịt họ những vết thương rỉ máu thê thảm đến không nỡ nhìn.




